Chỉ sử dụng duy nhất một cây liễu chính giữa sân khấu, đạo diễn Phạm Hoàng Nam lấy cảm hứng từ loài cây mềm mại ấy làm biểu tượng cho cái đẹp của người con gái. Sự mềm mại ấy có thể khiến cho triệu trái tim nghiêng ngả, cho triệu cảm hứng được viết lên và bắt đầu từ đó tình yêu có triệu con đường tìm đến.

 

Sân khấu toàn một màu trắng, tinh khiết mà tĩnh lặng. Âm nhạc của Trí Minh dìu dặt những nhịp điệu khi dồn dập, lúc khoan thai. Trần Nhật Thăng đứng đó, giữa những cây cọ để vẽ lên những vũ điệu của sắc màu. Có lúc điên cuồng, bỏ cả cọ vẽ, dùng tay để vẽ lên tấm “toan” đặc biệt những sắc màu mê đắm. Rồi anh bất chợt dừng lại phủ phục trên đôi chân của người mẫu nữ. Những tràng pháo tay dồn vang khắp khán phòng như đồng tình với Trần Nhật Thăng về sự bất lực ngôn từ trước vẻ đẹp mà tạo hóa ban cho người con gái. Sắc màu hay cọ vẽ đều không còn ý nghĩa nữa, bởi tình yêu tự nó thăng hoa, phát ra triệu triệu sắc màu và quy hàng mọi thứ quanh mình.

 Với màn “Họa” trên sân khấu của họa sỹ, nghệ sỹ Trần Nhật Thăng, lần đầu tiên hàng nghìn khán giả chứng kiến những cây cọ vẽ khổng lồ như …chổi quét nhà. Nhưng cũng lần đầu tiên người ta thấy sự kỳ diệu của sắc màu, của những nét phác họa tưởng đơn giản nhưng hóa thành những tác phẩm nhiều cảm xúc.

 Trong HỌA TÌNH, hội họa đã dẫn đường cho tóc cất lên tiếng ca, từ hình đã có thanh, từ trừu tượng đã thấy cụ thể. “Họa” là vẽ, “Họa Tình” đã vẽ lên một bức tranh tình yêu, là một tác phẩm của những người đang yêu gửi tới người xứng đáng được nhận tình yêu đó.

 

Online : 21 Tổng truy cập : 1.209.753